Wednesday, December 3, 2008

Chuyển Mùa Thu Đông

Trời chuyển mùa từ Thu sang Đông rồi đấy.

Những cơn mưa đã bắt đầu và dai dẳng trên vùng Tây Bắc làm ướt mềm gót chân Seattle. Mưa tràn giang Portland, mưa trải dài xuống Cựu Kim Sơn (San Francisco) và thung lũng Hoa Vàng (San Jose).

Không gian ướt lạnh buổi sáng Phố Thiên Thần (Los Angeles). Hồ Ly Vọng (Hollywood) cạnh bên cũng mù sương. SàiGòn nhỏ (OC) lất phất mưa bụi đủ làm ướt áo học trò đi học buổi sáng. Dọc đường ven bờ Tây Thái Bình Dương về đến San Diego trời mù không còn thấy biển.

Mưa cũng đã đến miền Trung Tây. Mưa không dai dẳng, mưa không còn lất phất mà là những cơn mưa rầm rộ chợt đến chợt đi như những tay súng bá vàng miền cao bồi Texas. Cái nóng ẩm đã nhường lại chổ cho cái lạnh ướt.

Bên bờ Đại Tây Dương hoa tuyết đã lất phất rơi. Gió không còn là gió heo may mà là gió Đông làm co chân khách bộ hành Nữu Ước (NewYork), Hoa Thịnh Đốn (Washington DC). Xa hơn nữa về hướng Bắc là thành phố cổ và thơ Mộng Lệ An (Montreal) của Gia Nã Đại có dòng sông Saint Laurent chia đôi bờ tả hữu tuyết phủ.

Tháng 12 - Màu sắc của mùa lễ lạc rực rỡ khắp nơi. Đèn vàng xanh đỏ nhảy múa trước nhà sau sân như điệu luân vũ sưởi ấm lòng người vào cuối ngày khi thời gian vào tối và không gian thì sẽ lạnh hơn. Các thương xá lấp lánh đèn và đèn, cây Noel vĩ đại đầy ắp trang sức, người mua sắm, người đi ngắm và quà cáp... Trẻ con nôn nao chờ đến phiên mình được chụp hình với ông già NOEL.

Christmas is around the corner, năm 2008 sắp hết và ngoài kia là cơn bệnh trầm cảm kinh tế trĩu nặng lòng người. Chỉ còn biết mong làm được một nụ cười và một cái nắm tay sưởi ấm những thân-tình-tôi một ngày đầu Đông.

Thursday, October 2, 2008

Đi thăm người già

Đến thăm ông bà Phong, một buổi chiều hè rực nắng của Cali. Ông bà là nhạc gia của cậu Lô. Lạ hè, sao lại thăm ông bà nhạc của cậu? Thật ra ông bà cháu mình đã có duyên gặp nhau trước cả cậu nữa, ông bà nhỉ. Khi mà Hà nhỏ còn chưa biết đến hai vị cháu chồng này và cậu Lô cũng chưa từng được gặp nhạc phụ nhạc mẫu bằng xương bằng thịt (Mỹ gọi là to meet in person) thì “chúng mình” đã quen nhau. Từ “chúng mình” của bà hơi hay đấy, nên con lại mượn từ “chúng mình” của bà để nói về “chúng mình”…. đấy…. nhỉ…

Bao năm không gặp với ông bà mọi chuyện vẫn như là của ngày hôm qua, thời gian dường như dừng lại. Lâu lâu gặp cháu ông bà hỉ hả nói chuyện. Với người già thì thường chuyện xưa thì nhớ chuyện nay thì quên. Câu chuyện với ông bà cũng vậy, chỉ là những chuyện “ngày đó…. chúng mình…” Ngày đó chúng mình là tựa một bài hát của Phạm Duy, mà có khi tay nhạc sĩ họ Phạm này mượn từ “chúng mình” của bà cũng nên… đấy….nhỉ… Hết chuyện xưa, hai cháu chuyển sang nhại giọng bắc của ông bà. Ông chỉ cười hiền, còn bà dường như không biết đang bị trêu, vẫn cứ thong thả chậm rãi kể chuyện… ừ …và…. à…đấy … nhỉ… Ra về lại còn có một gói mang về nữa chứ. Dù có khi chả ăn (vì sợ béo lên) nhưng chúng con vẫn nhận quà của bà… để thấy mình dường như nhỏ lại… Đến thăm ông bà vừa được ăn được nói lại còn được gói mang về nữa chứ.

Vậy thì nên lắm chứ, thỉnh thoảng lại đi thăm người già để thấy thời gian ở lại và để được sống chậm lại. Nhịp đời vội vã đôi khi làm chúng mình cứ vô tình đi lướt qua nhau, lướt vội qua cuộc sống để rồi khi dừng lại mới chợt nhận ra rằng mình chẳng còn “chút gì để nhớ và để quên” (lời thơ Vũ Định - nhạc Phạm Duy).



T.N Phương Thảo

Thursday, September 18, 2008

hôm nay tựu trường…

Hôm nay tựu trường, bồi hồi đưa con gái tới trường như hồi xưa mẹ dắt tôi tới lớp. Đã làm mẹ, vậy mà trong tôi vẫn tràn ngập cảm xúc lo lắng, bâng khuâng của ngày đầu niên học. Con gái tôi lần đầu tiên đến trường, jupe xanh áo trắng con bối rối bước theo mẹ. Thầy cô, bạn bè, sân trường, lớp học, hàng cây, ghế đá… tất cả đều lạ lẫm, mới mẻ với con. Con gái tôi chắc chắn sẽ như tôi của hơn 30 năm về trước, hoảng hốt, hồi hộp và lo lắng vô cùng….

Buổi học đầu tiên của con hôm nay, vẫn là mùa thu vàng hoa cúc cùng những trái phượng chín thơm thơm. Bồi hồi, tôi cùng con gái sải bước trên sân trường loang nắng. Thoáng đâu đó từ miền ký ức trở về bài tập đọc lớp một năm nào cô giáo bắt tôi học thuộc lòng mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ cả từng dấu chấm, dấu phẩy….

“….Hằng năm cứ vào độ cuối thu lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường.
Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như máy cánh hoa tươi mĩm cười giữa bầu trời quang đãng.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy vì ngày ấy tôi chưa biết ghi và ngày nay tôi không nhó hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè nép dưới nón mẹ lần đầu đến trường lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.
Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đày sương thu và đày gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhungu lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, và vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học…”

Trích “Tôi đi học”
Thanh Tịnh

Tất cả rồi sẽ qua, chỉ còn lại không phôi pha những dư âm ngọt ngào của ngày đầu tiên đi học .
Không biết rồi đây khi lớn lên có bài tập đọc nào theo con làm hành trang văn chương cho con bước vào đời như bài tập đọc ”Tôi đi học” thuở nào của tôi và thế hệ tôi.
Tn - Phương Thảo - Niên học 08-09

Thursday, September 11, 2008

Chuyện bình thường - Ngày Vui Qua Mau

Những người học trò từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ những bước nhảy chân sáo đến trường cho đến lúc làm bài luận án tiến sĩ, tất cả hầu như đều có một niềm tiếc nuối khi mùa nghỉ Hè chấm dứt. Sách vở, bút mực, thầy cô, trường lớp lại bắt đầu những ngày mới. Những cơn nắng gắt từ từ dịu xuống và trong khoảng trời xanh kia đã có những ngọn gió mát nhẹ, làm đong đưa những sợi tóc của cô nữ sinh trên đường đến lớp. Những chú ve sầu đã ngưng hát, trả lại không gian êm ả cho hàng cây hai bên đường với tàn lá xanh biếc giao nhau. Những tia nắng trong vắt xen qua những khoảng trống của tàn lá rớt trên mái tóc mây của người con gái óng ánh như hạt thủy tinh. Nắng thủy tinh, như tựa bài hát của nhạc sĩ họ Trịnh.

Đưa một mùa đi, đón một mùa về. Một cậu bé vừa được lên một lớp học thì một người lớn vừa thêm một tuổi đời. Luật tuần hòan của tạo hóa vẫn như thế mà quay. Một buổi sáng thức dậy, thấy mình có thêm một sợi tóc bạc, mắt nhìn mờ thêm một chút, một nếp nhăn vừa xếp lại đâu đó ở trên da…. và mình sẽ nuối tiếc một tuổi xuân qua. Chuyện ấy cũng bình thường như học trò nuối tiếc mùa Hè qua. Người học trò sẽ buồn lắm khi một niên học mới bắt đầu mà mình không lên thêm một lớp, bạn bè cứ thế mà đi theo dòng thời gian, càng lúc càng xa. Người học trò ở lại cảm thấy cô đơn biết chừng nào. Vậy thì bạn ơi, một sợi tóc bạc đâu phải là nổi niềm hoài xuân, một nếp nhăn trên da phải là một dấu tích kỷ niệm đáng nhớ. Hãy thở những hơi thở thỏai mái hạnh phúc trong không gian và thời gian của mình. Chuyện bình thường như hết Hè, học trò đi học lại.

Wednesday, July 9, 2008

Cho con…

Cho con gái Hoàng Liên Như

Xí Muội sắp tròn 9 tuổi, cao gần bằng mẹ, ngoan ngoãn và dễ thương. Thời gian quả là mau. Gần 10 năm qua vậy mà cái cảm giác tươi nguyên ngày nào khi mẹ nhận biết đã có một thiên thần nhỏ giáng sinh trong lòng mẹ vẫn như là của ngày hôm qua. Niềm hạnh phúc ùa đến, vỡ òa trong nhà mình. Khỏi nói thì con cũng biết là bố mẹ đã vui như thế nào. Ông bà nội ngoại, cô dì chú bác đều hân hoan chờ đón đứa con đầu lòng của bố mẹ.
Một ngày, hai ngày rồi ba ngày… con lớn dần lên trong mẹ. Bà ngoại từ Mỹ về, bà nội ngoài Bắc vô, hai bà bắt mẹ ăn đủ các thứ mà bà tin là sẽ giúp cho con thông minh và đẹp đẽ, và cả thuốc bổ nữa, lại còn cái món sữa dành cho bà bầu ngang phè mẹ cũng phải trợn mắt nuốt … Các khoản cà phê cà pháo bia bọt đành phải cho trôi đi vào quên lãng ít nhất hơn năm.
Con vẫn lớn lên trong mẹ, từng ngày và từng ngày nằm tròn ủm trong đó. Mẹ ngỡ ngàng khi thấy vóc dáng mình thay đổi nhanh chóng. Rồi đến lúc áo dài cũng trôi đi vào quên lãng… mẹ bắt đầu mặc đồ bà bầu đi làm. Lúc đầu cũng hơi dị, có cảm giác mọi người đều nhìn bụng mẹ. Rồi thì cũng quen.
Và mẹ bắt đầu chờ nghe những cử động của con để nhận biết rằng con vẫn đang lớn lên từng ngày và khỏe mạnh trong mẹ. Mẹ đã chờ, chờ, chờ và đâm lo. Mười tám tuần rồi mười chín tuần, mẹ vẫn luôn từng phút, từng giây lắng nghe con. Và một ngày mẹ cảm nhận được cử động đầu tiên của con. Hạnh phúc đến ngộp thở khi mẹ nghe thấy được con quẫy đạp lần đầu vào tuần lễ thứ hai mươi của thai kỳ. Rồi thì con ngọ nguậy nhiều hơn trong bụng mẹ. Mẹ thấy bàn tay nhỏ xíu của con vuốt ve mẹ và bàn chân tí hon đạp lung tung. Có lúc mẹ lại thộp được cái cùi chỏ của con… Và thật hạnh phúc khi cưu mang một mầm sống, niềm hạnh phúc thiêng liêng vô ngần mà Thượng đế đã ban cho tất cả các bà mẹ trên thế gian này.
Rồi mẹ được biết thiên thần nhỏ của mẹ là bé gái. Vô cùng căng thẳng và lo âu khi bác sĩ cứ chậm chạp di chuyển đầu camera trên bụng mẹ. Và mẹ đã thở phào nhẹ nhõm khi bác sĩ báo kết quả ultrasound tốt và … mẹ đang có một con vịt con khỏe mạnh chèo đạp lung tung trong bụng.
Mẹ đã đếm từng ngày, từng ngày một cho đến ngày mẹ được nhìn thấy con, sờ nắn con, ngắm nghía và ôm con vào lòng.
Con ra đời ngày 6/7/1999 lúc 11:10 phút sáng. Tim mẹ như đập hụt một nhịp khi mẹ lần đầu nhìn thấy con. Vài phút sau, hồi hộp, lo lắng và cả háo hức mẹ bắt đầu khám phá con. Chầm chậm mẹ mở tấm khăn choàng quấn con và sau đó là quần áo. Run rẩy mẹ từ từ kiểm tra con, nào tay nào chân, nào lưng nào bụng … và cả đít nữa. Rồi mẹ lại chờ xem con bú lần đầu và cả lần đầu …. ị … Tất cả đều thông. Ơn Trời con hoàn toàn bình thường và khỏe mạnh.
Và mẹ chợt nhận thức rất rõ rằng mẹ đã có Con. Con là của mẹ và điều này là vĩnh cửu …
Giờ thì Xí Muội đã 9 tuổi. Chẳng mấy chốc rồi con sẽ cao hơn mẹ, bước vào tuổi thiếu nữ, tốt nghiệp Trung học rồi Đại học …. Tất cả rồi sẽ nhanh thôi. Và dù năm dù tháng có trôi qua thì cái cảm giác sâu lắng khi mẹ nhận biết được sự hiện diện của con trong mẹ vẫn luôn luôn là giây phút ấm áp và cảm động nhất trong cuộc đời mẹ.

Tôn Nữ Phương Thảo - 07/2008

Wednesday, July 2, 2008

Thơ Hoàng Xuân Sơn

Lúc tôi còn rất nhỏ ở Huế thì anh Sơn đã vào Sàigòn học, vì vậy không có kỷ niệm Huế giữa anh và tôi. Có một hai lần cùng với Mạ vào Sàigòn thăm anh ở khuôn viên CPS nằm trên khu đất của khám lớn Sàigòn thời còn là thuộc địa của Tây, sau này là Thư Viện Quốc Gia, Việt Nam Công Hòa, và bây giờ thì không biết “họ” dùng để làm gì. Hai lần vào đây thăm anh Sơn được gặp nhiều khuôn mặt văn nghệ một thời của Sàigòn xưa – anh Trịnh Công Sơn, anh Ngô Vương Toại, anh Hoàng Ngọc Tuấn, anh Đỗ Ngọc Yến, chị Lệ Mai (Khánh Ly)……vv…., được nghe chuyện ma khủng khiếp của anh Hùynh kể là anh đã nhìn thấy một đầu người đầy máu trong buồn tắm vì lúc trước Tây đã chặt đầu tù nhân ở đây. Rồi quán Văn, nơi anh Trịnh Công Sơn và chị Khánh Ly hát; rồi anh Ngô Vương Tọai bị “họ” bắn trên sân khấu trường đại học Văn Khoa Sàigòn; rồi anh Sơn bị “họ” pháo kích làm mất đi một mảng thịt mông….. Đó, kỷ niệm của tôi thuở nhỏ về anh Sơn.

Có một lần thằng em lên cơn ngăn nắp đột ngột đã dọn dẹp phòng của anh Sơn ở nhà chị Đức, vài ba cái chứng chỉ Đại Học Văn Khoa của anh đã bị thằng em vứt vào thùng rác chất ngất giấy của nhà xuất bản Trường Thi, hú vía, may mà thùng rác chưa bị mang đi và mấy cái chứng chỉ vẫn còn nằm trên mặt thùng.

Những năm tháng chật vật hiên tại và mù mịt tương lai sau mùa Xuân đại thắng của “họ”, anh em chúng tôi gần hơn vì tôi đã lớn, đã có thể góp mặt trong những buổi văn nghệ hát hò nhâm nhi cho qua thời buổi khó. Những buổi cùng với anh Sơn,anh Giang, và anh Bảo như những Brother Fours và Peter Paul and Mary, hay Lê Uyên Phương của Một Ngày Vui Mùa Đông hoặc Trần Quang Lộc của Lãng Du Ca…..hát cho những buổi tiệc tư gia của những đại gia thuộc phe nhà “họ” để trước là nuôi dạ dày thời khoai độn cơm hẩm, sau là chỉ cho “họ” biết cái êm ả, cái phóng khoáng, cái phong phú, cái tự do của văn nghệ thời chưa “thua”.

Để lại quê nhà một nơi, anh em mỗi người mỗi ngã, lâu lâu được gặp lại nhau giữa mưa tuyết trắng xóa lạnh cóng mùa Đông Montreál, hay giữa nắng vàng ấm áp hầu như của Saigòn Nhỏ, Cali. Thường xuyên hơn là gặp anh Sơn qua thơ của anh trên nhiều tạp chí văn học văn nghệ hải ngọai.

Từ ngữ trong thơ của anh Sơn thì vời vợi, nhiều khi vượt quá khả năng chữ nghĩa của tôi, nhưng đọc thơ của anh tôi vẫn cảm được, vì mình là Huế, mà thơ Hoàng Xuân Sơn thì Huế tận xương tủy. Sáu cũng Huế mà Tám cũng Huế. Và tận cùng lý do, anh và tôi cũng cùng từ một cái trứng Huế.
S ó n g L ụ a

Nhúng chân xuống nước. ghê hồn
bến sông lạnh mấy mùa son sắt nằm
đường về Văn Thánh xa xăm
cõng vai Thiên Mụ qua rằm nguyên hưong
biết đâu huyền hạ khai vườn
tiếng ve còn rộn hay buồn đã giăng
ơi hồn hoa dại lung lăng
thương sao ngọn cỏ cháy lằn roi đau
Nguyệt Biều dặn đáy nông sâu
bước chân thùy mị qua cầu nhắn tin
xin mưa về ngụ nắng hiền
sóng trên tà lụa còn nguyên áo mềm
Hoàng Xuân Sơn
22.6.08

Thursday, June 26, 2008

Vào Hạ

Gửi tất cả bạn bè Đại Trung Tiểu học.


Những chiếc bong bóng màu đen và dòng chữ màu vàng nhủ trưng bày trong các cửa tiệm báo hiệu mùa lễ ra trường. Những chiếc áo dài rộng “tiểu đăng khoa” chập chùng như sóng trong khuôn viên trường học, những chiếc nón hình thoi được tung lên trời cao, hân hoan chấm dứt một cấp lớp hay một đời kinh sử. Tất cả là hình ảnh rạng ngời để chào đón một mùa hè rực nắng.

Vào Hạ.

Bạn ơi, nhớ quá một thời của quần xanh áo trắng, của áo dài mát rượi hơn ba mươi năm về trước……..

Ngày xa xưa ấy
Có những chuyện tình
Trắng màu học trò
Ngày xa xưa ấy
Có những kỷ niệm
Thắm màu phượng đỏ….

Ngày xa xưa ấy, thời gian vô tư và thú vị nhất của một đời người. Thửo làm học trò. Thửo làm thơ tỏ tình rồi ngần ngại không biết làm sao đưa thư. Thửo gõ guốc trong sân trường và hằng mong có nhiều đôi mắt cuốn theo tà áo dài thướt tha. Thửo mặt chợt đỏ bừng vì vừa bắt gặp được ánh mắt nhìn trộm của người bạn trai cùng trường. Thửo theo “NGỌ”* về những buổi tan trường ngập đầy hoa phượng. Thửo trốn học ngồi si tình cô hàng cà phê bên con đường lá me giăng kín.
Thuở kỷ niệm trắng ngần một thời thơ ấy.

Nguyễn Hoàng Hà - Hạ/2008
*Ngày xưa Hoàng Thị - Phạm Thiên Thư